Vô hiệu hóa “Tầu
Tuần Ngư Chính”
Nguyễn
Đạt Thịnh
“Tầu tuần ngư chính” (TTNC) là
một thứ vũ khí vô cùng lợi hại trên cả hai b́nh
diện chiến thuật và chiến lược; trên mặt
chiến thuật nó đắc dụng trong cuộc hải
chiến với ngư dân Việt Nam, nên vừa hoàn tất
cuộc chiếm đóng vùng biển Hoàng Sa, và đang quay mũi
tầu tiến về tấn công ngư dân Việt Nam trên vùng
biển Trường Sa để giữ độc quyền
ngư trường này cho ngư dân Trung Hoa. Trên địa
hạt chiến lược “tầu tuần ngư chính” đang
vô hiệu hóa Đệ Thất Hạm Đội chực sẵn
ngoài Thái B́nh Dương để chờ can thiệp vào Biển
Đông nếu chiến tranh xẩy ra tại đó.
Đă chứng minh cái lợi hại của nó “tầu
tuần ngư chính” đáng được mệnh danh là
TTNC để ghi
vào cuốn “từ điển quân sự” trong mục
vũ khí; đại loại như súng không giật được
ghi trong từ điển bằng 3 chữ SKZ, hay khẩu súng
trường lính Mỹ sử dụng trong thời Thế
Chiến II, được thự danh dưới cái tên M1.
Khẩu súng này là một h́nh ảnh khó quên đối với
quân nhân Việt
Nếu khẩu AK ngày truớc đă là lợi khí giúp Việt Cộng thắng thế khi quân nhân VNCH c̣n trang bị bằng M1, th́ hôm nay TTNC là thứ lợi khí đang giúp Trung Cộng thực hiện cuộc tấn chiếm Biển Đông vô cùng êm ả, thành tích mà hàng không mẫu hạm hay khu trục hạm không làm nổi.
Chứng minh điển h́nh: nếu một
chiến hạm Trung Cộng đụng đắm, hay bắn
ch́m một ngư thuyền Việt Nam th́ diễn biến này
đă vô cùng ồn ào, đă bị thế giới lên án, bị
hội ngư dân Việt Nam đưa ra ṭa án quốc tế
đ̣i bồi thường, và hy vọng Việt Cộng dám
đứng ra bênh vực ngư dân Việt Nam bằng những
khí cụ quân sự như tầu chiến, phản lực
cơ, biến Biển Đông thành chiến trường mà Hoa
Kỳ có môi trường để nhẩy vào can thiệp
khi hải lực Trung Cộng chưa theo kịp hải lực
Hoa Kỳ. Nhưng TTNC êm re đụng ch́m ngư thuyền Việt
Nam, khủng bố ngư phủ Việt Nam, khiến họ
khiếp sợ không dám vào ngư trường Hoàng Sa đánh
bắt nữa mà không tạo ra một phản ứng quân sự
nào cả. Cái lợi hại của TTNC là ở
chỗ đó.
Hôm thứ Ba mùng 9 tháng Hai TTNC mở kỷ nguyên mới cho cuộc Nam Tiến của Tầu, và tạo ra nỗi khổ riêng cho ngư phủ Việt Nam và nỗi nhục chung cho dân tộc Việt Nam. Kỷ nguyên khổ nhục mới được tên tầu phù Ngưu Thuấn, thứ trưởng bộ Nông Nghiệp Trung Cộng mở màn bằng câu tuyên bố Trung Cộng sẽ tăng cường TTNC để "bảo vệ nghề cá" tại Trường Sa.
Nỗi khổ riêng của ngư phủ là mất thêm ngư trường. Thuấn nói đưa thêm TTNC đến Trường Sa “bảo vệ nghề cá”; 4 chữ nghe hiền lành, và mang tính che chở này đang làm vài chục ngàn ngư dân Việt Nam lo lắng, khiếp sợ: họ đă từng biết Trung Cộng “bảo vệ nghề cá” bằng cách bắn giết, bắt bớ, bóp cổ, đánh đập, giam giữ ngư dân Việt Nam, phá hủy, tịch thu ngư thuyền, ngư cụ, và đ̣i vợ con, thân nhân ngư dân chạy tiền chuộc chồng, chuộc ghe về.
Và nỗi nhục chung của dân tộc Việt
Nam là trong lúc TTNC tiến chiếm vùng biển Việt Nam, báo
chí Việt Nam, nhà nước Việt Cộng vẫn hớn
hở ca tụng quan thầy Trung Cộng.
Từ hơn một năm nay TTNC Trung
Cộng quần quanh Hoàng Sa mà không gặp một sức kháng
cự nào; giờ này, sau khi xua đuổi ngư dân Việt
Nam tránh né vùng biển Hoàng Sa, Trung Cộng đưa TTNC xuống
xa hơn nữa về phía Nam để tranh dành ngư
trường Trường Sa, cấm không cho ngư dân Việt
Nam đánh bắt tại đó nữa.
Đài Phát thanh Trung Cộng (CRI) loan
báo hôm thứ Ba 02/09 là Ngưu Thuấn nói sẽ
"kịp thời điều chỉnh tư duy
về khai thác và quản lý nghề cá"
ở khu vực Trường Sa,
quần đảo mà Trung Cộng gọi là Nam Sa. Ngưu
nói "căn cứ theo tình
hình mới, cần tăng cường TTNC
bảo vệ nghề cá trên vùng biển Nam Sa,
giữ gìn lợi ích biển quốc
gia". Dĩ nhiên hai chữ “quốc gia” của
Ngưu là để chỉ quốc gia Tầu.
Dù bị trói trong “t́nh thân” Hoa-Việt, báo quốc
nội không dám phân biệt Tầu, Việt; nhưng VietnamNet
vẫn phải viết là lời tuyên bố của Ngưu
chắc chắn sẽ gây quan ngại cho các
quốc gia đă cùng Trung Cộng tuyên bố chủ
quyền và khai thác nguồn lợi hải
sản tại Trường Sa như Việt Nam và
Philippines; nhận xét này nghe khách quan như chuyện mất
thêm biển v́ TTNC chỉ liên quan đến người
nước ngoài.
Đài Trung Cộng tường thuật việc Ngưu Thuấn tham dự lễ kỷ niệm 15 năm "xây dựng và bảo vệ" bãi Mỹ Tế ở Nam Sa hôm 09/02; lợi dụng dịp này hắn nói, “Vùng biển Nam Sa là ngư trường truyền thống của ngư dân Trung Quốc, rất nhiều ngư dân Hải Nàm, Quảng Đông và Quảng Tây đã đời đời kiếp kiếp đánh bắt cá tại đây; sở Ngư chính Hải Nam canh giữ bãi Mỹ Tế và tuần tiễu thi hành pháp luật tại Nam Sa đã phát huy vai trò nổi bật trong việc giữ gìn quyền lợi biển quốc gia và trật tự sản xuất nghề cá, bảo vệ môi trường tài nguyên nghề cá ở Nam Sa và quyền lợi hợp pháp của ngư dân.”
Tôi hoàn toàn không hiểu lư do khiến giọng
điệu của VietnamNet nghe “hồ hởi” vui mừng về
việc Trung Cộng chiếm thêm vùng biển Trường
Sa. Câu văn của tờ báo Việt
VietnamNet c̣n viết, “Đúng 15 năm
trước, tháng Hai năm 1995, Trung Quốc
đã cho xây cơ sở nhà sàn trên bãi
Mỹ Tế (Mischief Reef, tiếng Việt là Đá
Vành khăn), bắt đầu chiếm bãi
đá này cho dù có phản đối
từ Philippines là nước giữ
kiểm soát bãi đá này từ
trước.
Không xa, cũng tại Trường Sa, có đảo đá Gạc Ma (Johnson South Reef) mà Trung Quốc chiếm từ tay Việt Nam sau trận hải chiến ngày 14/03/1988 làm 70 lính hải quân Việt Nam thiệt mạng.”
Lời văn vẫn vô tư như
việc 70 người lính hải quân bị Tầu giết
là lính nước khác.
Dù đuổi ngư phủ Việt Nam ra khỏi
Hoàng Sa từ một năm nay, và sắp đuổi chúng
ta ra khỏi Trường Sa,
nhưng Tầu vẫn nói không bắt nạt
nước nhỏ, người phát ngôn Tầu,
Mã Triều Húc tuyên bố, “Trung Quốc không bao
giờ bắt nạt người khác, không
bao giờ can thiệp vào công việc nội bộ
của nước khác, hiện nay không xưng
bá, sau này phát triển cũng mãi mãi
không xưng bá,” chỉ cấm ngư dân Việt Nam đánh,
bắt cá trong vùng biển Việt Nam thôi.
Chúng nhũn nhặn không xưng
bá, nhưng chúng vẫn được bọn trùm Việt
Cộng coi chúng như bá phụ. Việt Cộng tùng
phục đến mức việc “cai trị” Việt Nam
không c̣n là bận tâm của Hồ Cẩm Đào hay những
quan chức lớn của Tầu nữa, mà chỉ là việc
của thứ trương Ngưu Thuấn, và của thái
thú Quốc Tường. Ngưu Thuấn chỉ cần tuyên
bố một câu là ranh giới lănh hải thay đổi,
ngư dân Việt Nam chết đói.
Thuấn bô bô nói: năm nay, 2010, được
Trung Cộng công bố là năm hữu nghị Hoa-Việt;
trong lúc Mă Húc vuốt ve bảo Hà Nội cứ yên tâm, v́ “Logic
cường quyền chính trị bị Trung
Cộng coi là vô lư, thiếu căn bản.” Húc cứ nói, Thuấn
cứ nói, Hà Nội cứ nín; và ngư dân Việt
Việt Cộng cũng có quyền dùng cảnh
sát biển, như Hoa Kỳ dùng Coast Guard để bảo
vệ vùng biển của họ; công tác đầu tiên của
Lực lượng biên pḥng của những tỉnh Quảng Ngăi, Thừa Thiên thường xuyên báo động là hàng trăm ngư thuyền Trung Cộng đánh bắt chỉ cách bờ biển Việt Nam vài chục hải lư, th́ việc bắt giữ 100 ngư thuyền Trung Cộng phạm pháp có thể làm trong một ngày.
Những ngư phủ Trung Cộng bị bắt cũng sẽ bị giam, bị đưa ra ṭa xử phạt, và toàn bộ diễn tiến sẽ diễn ra công khai với sự quan sát của truyền thông quốc tế.
Phản ứng này sẽ đưa Trung Cộng vào thế há miệng mắc quai, v́ Việt Cộng, theo đúng ám số chuyên nghiệp, chỉ làm những việc Trung Cộng đă làm; và cái thế không thể phản đối này sẽ đưa Trung Cộng vào bàn hội nghị để phải chấp nhận t́nh trạng “dễ người, dễ ta; khó người, khó ta”.
Sơn trắng một chục chiếc tiểu hạm là việc Việt Cộng biết làm, trang bị máy quay phim, máy truyền h́nh cho những tầu CSB Việt Cộng cũng biết làm, mời phóng viên ngoại quốc tháp tùng tầu CSB cũng vẫn không phải là việc làm quá sức Việt Cộng.
Điều chúng không làm được là thiếu tự chủ, giữ cho tay thôi bắt chuồn chuồn, miệng thôi không đánh bồ cạp v́ run nữa.
Thế vơ “gậy ông đập lưng ông” không
hề là sáng kiến của kẻ viết bài này, nó chỉ
là một trang của bí kíp Kim Dung, mà kẻ cầm bút đă
luợm mót trong vơ tầu. Nhưng xin bảo đảm công
dụng của nó: nếu hôm nay Việt Cộng cả gan công
bố việc sơn trắng một loạt tiểu hạm
để thành lập đội
Vác toàn bộ sức nặng của quả đất không phải là việc khó, có khó chăng là t́m chỗ đặt chân xuống để đứng vững hầu sử dụng hai tay nâng quả đất lên. Đất đứng của Việt Cộng hầu giải quyết thế thua thiệt ngoài Biển Đông là quảng trường Diên Hồng, nhưng chúng lại không biết quảng trường này nằm ở đâu.
Chúng đang đứng giữa quảng trường Thiên An Môn, và đó là nguyên nhân không vô hiệu hóa TTNC được.
Nguyễn Đạt Thịnh